Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Hoa song đường & Ân nghĩa song đường( Vọng cổ)’ Category

Link nhạc: Mot doi on cha

Lời thơ: Mặc Giang

Chuyển thể vọng cổ: Hải Dương

CS: Châu Thanh

Cha tôi đó, mồ hôi và nước mắt, suốt đêm ngày chan nắng đổ mưa- Cha tôi đó, chân tay sần sũi- Đánh đổi một đời gian khổ vì tôi

NGỰA Ô NAM

Cha tôi! Cứ mỗi độ đông sang

Con chạch lòng sầu tủi lệ rơi

Nhớ thương cha lam lũ

Cả một đời vất vả vì con

Không một tiếng thở than

Nhớ lại ngày xưa vào những chiều gió lộng

Bóng cha rảo bước trên đồng

Cho mau đến mái tranh nghèo

Cha đem về từng con cá nhỏ, vài củ khoai

Để con đỡ dạ buổi chieu hôm

Đốt lửa bừng lên cha vội lấy khoai lùi

Mà miệng vẫn vui cười

Bên bếp lửa hồng, cha ngồi khuyên dạy

Hình ảnh này không thể mờ phai

VỌNG CỔ

1-     Quê hương tôi, đồng cao ruộng thấp, cha tôi ngày ngày cuốc bẫm cày sâu dãi nắng mưa dầm…- Cực khổ gian lao với một mái tranh nghèo- Cha tôi quần tô áo vải, sương gió dư thừa vì sớm nắng chiều mưa- Chăm lo ruộng lúa nương khoai với đôi bàn tay sần sùi vững chắc- Cha đổ mồ hôi đắng cay dòng nước mắt, nuôi dưỡng nhọc nhằn cho tôi từng chén cơm manh áo.

2-     Cha ơi! Ơn cha như đá tảng hòn chồng cao như núi Thái, chống đỡ cho con cha gánh vác phong trần- Mỗi bước con đi cha càng thêm cằn cỗi trăm phần- Nhìn mái tranh nghèo lòng cha chan nước mắt, khơi nguồn đèn mờ cha se thắt tâm can- Ôi! Bốn chữ tứ ân tình cao cả, chín chữ cù lao nghĩa thâm sâu- Ruộng đồng cha kết hạt minh châu, cho con cơm áo khởi đầu vào trần gian- Rồi có những đêm bên bếp lửa hồng sưởi ấm, cha kể con nghe chuyện của nước non.

PHỤNG HOÀNG

9- Nhà…- Từ thời – Lập quốc ông cha

10- Đên nay dấu ngọc đầy trang sử chẳng phôi pha

Rạng rỡ huy hoàng lộng sắc hương hoa

11- Lịch sử ngàn năm- sáng tỏa trung trinh

Dựng cở đi mở nước, cũng giữ gìn

12- Thế thế truyền rao trọn tình vẹn nghĩa

Con nghe kể chuyện nươc non mình

Lại càng yêu mến quê hương

VỌNG CỔ

5- Bao nhiêu tất đất của quê hương, là bấy nhiêu công lao chồng chất, mỗi một bước đi trên khắp mọi miền đất nước Việt, là thịt da lấp đau thương thành một bức dư…đồ- Con nghe qua rung động cả tâm hồn- Cha kể con nghe chuyện của núi sông hùng vĩ, con đã thấm nhuần thuở dựng nước xa xưa- Đến nay tiếp nối ngàn sau nữa, là giống là dòng của tổ tông- quê hương nguồn cội xa xưa ấy, tuyệt thế hùng ca của cháu Lạc vua Hùng

6- Cha tôi cuốc bẫm cày sâu, đồng cao ruộng thấp dãi dầm nắng mưa- Ôi! Một mảnh ruộng vườn cha tôi đã đong đầy một kiếp, tôi nhớ mãi bóng hình cha từ thuở ấu thơ- Thương thân cha lao khổ quá xác xơ, áo vải quần thô đã bạc màu phai sắc- Suốt cuộc đời cha cho con tất cả, dù tàn tạ tấm thân cha cũng không màng.

Ơn cha tột đỉnh cao ngần

Cho con nói tiếng Phụ Thân tuyệt vời

Dù cho muôn vạn ý lời

Không bằng bốn chữ “ Một đời ơn cha”

Read Full Post »

Link nhạc: Moi nam gio me

Lời thơ: Mặc Giang

Chuyển thể vọng cổ: Hải Dương

CS: Kim Thoa

( Lối): Mỗi một năm gần đến ngày giỗ mẹ- Sao có gì những nghèn nghẹn mẹ ơi- Đêm càng về khuya lặng lẽ dưới khung trời- Những vì sao khuất mây mờ giăng lối

LƯU THỦY HÀNH VÂN

Vang tiếng vọng và đêm giữa hoang vu

Ngàn anh sao khuất mây mù

Trăng treo lơ lửng, buông trôi theo dòng thời gian

Tiếng dế ngâm nỉ non vang dội đêm về.

II

Sương thấm lạnh đầu cây trên ngọn cỏ

Đom đóm bay chập chờn

Trăng sao lặng lẽ đêm khuya khung trời mờ sương

Tìm mẹ trong nhớ thương gió lạnh đêm trường.

VỌNG CỔ

1-     Con đi tìm mẹ như hoàng hôn khuất núi, sóng biển Đông trùng điệp đẩy xa…bờ- Một túp lều tranh với hình ảnh mẹ xa mờ- Bếp lửa hồng tro tàn khói lạnh, không ấm nổi mái nhà khi mẹ hiền biền biệt ở nơi đâu- Mẹ đã ra đi từ ngày đó, một ra đi muôn thuở chẳng trở về- Con mong gặp mẹ nhưng chỉ thấy trong mơ, choàng thức dậy hai bờ mi lệ nhỏ.

2-     Con không còn mẹ, như bông hồng thành bông trắng, kiếp sống bơ vơ con mong nặng cả cuộc đời- Kể từ đây, con đâu tiếng mẹ ru hời- Nhìn bàn thờ khói hương nhòa dĩ vãng, còn lạc lõng cõi trần phiêu lãng, bước cô lieu- Ước gì con được trong vòng tay của mẹ ấp yên, khi con còn bé như ngày xưa thơ dại, như vầng dương lưa thưa giọt nắng, mà sóng hoàng tuyền lay động tiếng thiên thu.

XẾ XÀNG

Rồi từ ngày đó…mẫu tử biệt ly

Vì xa xôi nên mẹ chưa về

Mẹ vượt trùng trong biển mộng sông mê

Một kiếp phù sinh- về cõi hư vô

Dù thương con, mẹ cũng đành đoạn vắng nhà

Mẹ đã đi rồi, là mất cả đời con

Bao nhiêu năm con nhớ mẹ vô vàn

Cứ mỗi chiều tà, nhìn chim về tổ bay ngang

VỌNG CỔ

5- Mẹ ơi, mẹ là cả bầu trời thanh thiên diệu vời, mẹ là trăng sao vằng vặc bóng mây…ngàn- Nước mắt rưng rưng con ủ dột khóc trăng tàn- Cả trần gian không gì so sánh được, đốt đuốc đi tìm từ mẫu thiêng liêng- Vượt không gian đi khắp vành trái đất, mặc phong trần xào xạc bụi gió bay- Tìm trong hai tiếng mẹ thương, bóng hình nhòa nhạt khói hương phai mờ

6- Mẹ ơi! Ngày giỗ mẹ là ngày cúng kỵ, giỗ biệt ly con mang số kiếp bơ vơ- Nhìn cửa trước hương bay mờ lối ngõ, trông cửa sau vợn khói tỏa chín chiều- Muốn nhắp mắt để gặp mẹ lần nữa, nhưng dễ gì ru giấc ngủ mẹ ơi- Thời gian lặng lẽ buông trôi, nhớ bóng hình mẹ về nơi xa cuối trời

Mỗi năm gần đến ngày giỗ mẹ

Sao có gì như nghèn nghẹn mẹ ơi

Đêm khuya lặng lẽ khung trời

Những vì sao khuất mây mờ lối giăng.

Read Full Post »

Link nhạc: Hinh bong me hien

Lời thơ: Mặc Giang

Chuyển thể vọng cổ: Hải Dương

CS: Hoang Nhật & Thy Lan

Mẹ ra đi cõi vô thường tan biến

Mái tranh nghèo đã vắng bóng mẹ ơi

Chốn cô phòng, buông khung rèm cửa sổ

Gió phất phơ, reo kẽ lá không lời

Vọng Cổ

Mẹ đã ra đi khung trời còn nhung nhớ, con chắp tay xin nói tiếng biệt ly…sầu. Còn gì nữa đâu ngoài hai tiếng tạ từ- Hai tiếng tạ từ tình thương mẫu tử, ghi nhớ trọn đời con từ tạ mẹ thương- Còn đâu nữa mía lau thơm dịu ngọt, còn nữa đâu xôi nếp nhẹ thanh thanh- Khói hương bay theo gió loanh quanh, con chim nhỏ gọi đàn vanh vách núi.

2- Mây nước ơi! Có nghe âm vang sóng vỗ, bóng hoàng hôn bên bờ giậu buông dài- Áo vải khăn thô đã bạc trắng phai màu- Áo bà ba nhuộm một sương hai nắng, mái tranh nghèo ấp ủ lo con thơ- Nắng sớm chiều mưa gánh gồng tần tảo, nên mái đầu mẹ điểm bạc phơi sương- Cảnh nhà xưa bóng mẹ hiền còn đó, quãng đường dài ghi dấu nét không phai

TRĂNG THU DẠ KHÚC

Tiếng…hát ru của mẹ xa vời từ nay, theo gió bay

Thức trắng đêm dài, bếp lạnh tro tàn

Hoàng hôn khuất núi, ánh trăng treo

Gọi lên tiếng mẹ không lời vọng vang, con khóc than

Lời kinh trầm bỗng bên chùa,

Tiếng chuông buông chậm ngân dài xa đưa theo khói hương

Vọng Cổ

5- Mẹ đã rủ áo phong sương cuộc đời như bỏ ngỏ, dòng sông xưa nhịp sóng vỗ đôi…bờ- Mỗi một lần qua, thêm một lần thương nhớ tôn thờ- Gió bay bay tỏa làn hương khói quyện, mắt mẹ già vời vợi tóc bạc phơ- Tiếng chuông chùa mỗi sớm xa đưa, vọng vang vào khoảng không gian giá lạnh- Tiếng chuông đầu hôm ngân vang buông thả, gợi hồn con nhìn bóng nguyệt nhớ mẹ già

6- Mẹ ơi, nghĩa sinh thành phủ muôn ngàn thiên thế, biển Thái Bình kia còn sóng vỗ triều dâng- Nhưng nay hết rồi, mái tranh nghèo vợn khói, thôi hết rồi bếp lửa ấm hồng tươi- con muốn nghe tiếng mẹ nói, muốn nhìn mắt mẹ cười, nhưng ước muốn đó xa rồi, xa mãi mãi- Nguyệt khuyết tâm tư trăng tàn dòng lệ chảy, mẹ vẫn còn đây, trong giấc mộng đêm dài.

Lời kinh trầm bổng bên chùa

Mênh mông nỗi nhớ đến mùa Vu Lan.

Hàng mẹ ru gió đong đưa

Đây rồi, hình bóng mẹ xưa vẫn còn.

Read Full Post »

Link nhac: Nho thuong ve me

Lời thơ: Mặc Giang

Chuyển thể vọng cổ: Hải Dương

CS: Hai Long

( Lối) Mẹ ơi!Nhìn khói trầm hương lung linh bay tỏa- Con vái van hồn mẹ chứng trì- Bước lên cầu Ái Tử biệt ly- Con ở lại nhớ thương hình bóng mẹ

PHỤNG HOÀNG

1-     Mẹ ơi, ân nghĩa cù lao- nuôi dưỡng một đời biết sao đền đáp

2-     Mẹ đã dạn dày sương sa gió táp

Thân mẹ hao mòn, tàn tạ chỉ vì con

3-     Tay mẹ nâng niu, bồng bế con thơ cho bú mớm vỗ về

4-     Lo việc áo cơm nên mẹ thức khuya dậy sớm

Buôn tảo bán tần, lo từng manh quần tấm áo cho con

VỌNG CỔ

1-     Rồi theo thời gian, mỗi một ngày con dần khôn lớn- giữa trường đời con lao vào vòng ước vọng, mẹ đã vì con kiệt sức thân…già- Con ra đi từ biệt chốn quê nhà- Hai tiếng thân thương: Con ơi! Thường nghe mẹ gọi, nay đã im lìm vắng lặng giữa không gian- Mẹ mòn mỏi trông đợi đứa con ngoan, nay đã ở trời xa biền biệt- Mái lá đêm về ướt đẫm giọt sương, mẹ vẫn còn ngồi chong đèn nhớ thương con về.

2-     Rồi cứ như thế, một ngày kia đã tới, đèn dầu khô mẹ nhắm mắt lìa đời- đất lở trời long rối loạn tơi bời- Con lặng yên nghe tiếng kinh cầu vụn vỡ, mẹ mất rồi như mất cả đời thôi- Bóng Vô Thường đã cướp mất mẹ tôi, con tìm mẹ như đi tìm ngõ tối, nỗi tiếc thương như hoàng hôn khuất núi, đom đóm lấp lòe lạnh nhạt phủ mù sương.

( Lối) Xin ngắt một bông hồng dâng lên mẹ, còn con mang một bông trắng đơn côi- Trong diệu hữu mẹ thì thầm nói khẽ: dòng tử sinh…tội nghiệp đứa con tôi

VỌNG CỔ

5-     Xin thắp nén tâm hương  dâng lên vái mẹ, con chấp tay vang vọng tiếng kinh…cầu- lặng lẽ trông xa vời vợi cõi nhiệm màu- Mẹ đã về ở phương nào đó- Mẹ đã về, nhưng cõi đó ở đâu?- Cho con bớt nỗi thương đau, khi hình bóng mẹ trước sau vắng nhà- Mẹ trông con biền biệt phương xa- Nay con về đến mẹ lại đi xa không về.

6-     LÝ CON SÁO

Mẹ đã ra đi…Con biết tìm mẹ ở đâu

Mây ngủ trên ngàn, bóng tối chìm sâu

Mẹ là tình thương, là tất cả cuộc đời

Nay mẹ đã đi rồi

Con đi tìm đơn côi từng bước

Mẹ là muôn sông, là biển cả mênh mông

Mẹ đi rồi trăng sao mất hết

Con đứng một mình tìm mẹ giữa đêm đông

Khói trầm hương nhớ thương hình bóng mẹ, nếu linh thiêng xin mẹ chứng tri lòng. Một cành hoa con xin dâng mẹ, mẹ là nhiệm mầu, là tất cả thiêng liêng.

Từ nay con tìm mẹ ở đâu

Bên cầu Ái Tử khóc sầu biệt ly.

Read Full Post »

Link nhạc: Bóng hình cha muôn thuở

Thơ Mặc Giang

Chuyển thể: Hải Dương

CS: Hoàng Nhật

( Lối)- Bao nhiêu sách vở, bài ca nói về tình mẹ- Sao ít có những lời nói đến tình cha- Nếu lòng mẹ thương con như biển rộng bao la- thì sừng sững như núi Thái Sơn là tình cha muôn thuở

VỌNG CỔ

1- Trong cuộc sống của kiếp nhân sinh có muôn ngàn gian truân trắc trở, thì hình bóng của cha là trụ đồng vững chắc với đôi bàn tay chống đỡ mọi phong trần- Những gì con có hôm nay đều do chính cha gánh vác đỡ đần- Chống chọi phong ba một đời gian khó, cha vẫn uy nghiêm dù sông cạn đá mòn- Tháng rộng năm dài chẳng sờn từ độ đan tâm, giữ vững tấm thân cha như cây Tùng, cây bách

2- “ Còn cha gót đỏ như son” Ôi một câu nói nghe sao mà thân thương êm đềm nhiều vị ngọt, phải chăng tất cả tình thương cha đã dành cho cuộc sống của con hưởng vị ngọt êm đềm- Chỗng đỡ cho con mà không thốt ra những tiếng yếu mềm- Cha còn đó, mồ hôi hòa nước mắt đánh đổi đời một gian khổ vì con- Khi đau buồn cha trầm ngâm không nói, con khổ sầu cha se thắt tâm can- Nhưng cha vẫn còn là non cao sừng sững, ngăn sóng cả gió lùa, che nắng che mưa.

( Nói)- Một đoạn đường gian truân cha đã vượt , rồi lại thêm … đoạn đường

Cao Phi

Hồn thiêng, cha giã từ theo tiếng gọi của Sơn Hà

Lên đường xông pha, cho thỏa chí ước mộng Nam Kha

Chân cha chai đá, để dẫm đi khắp nẻo đường gai gốc

Sanh tử không màng, lo tròn nợ nước tình nhà vẹn xong.

VỌNG CỔ

5- Đôi mắt thâm sâu chứa đựng cả bầu trời mệt mỏi, nên cha trầm ngâm ít nói, bừng nở tâm tư cha vọng hướng quê…nhà- Lấp biển dời non qua mấy dặm hồng mao. Vì nghĩa tình nước non nên cha vẫn một đời hiên ngang đứng thắng- Có xá gì đâu chút tình ngợi ca trĩu nặng, cha vẫn còn đây như bóng núi đỗ sông dài.

6- Cha ơi! Một tiếng ơn cha mềm lòng đá sỏi- Một tiếng phụ thân rúng động cả từ nghiêm- Một tiếng thâm ân rung động thiêng liêng- đạp đổ chông gai và đắp xây lại những hoang tàn nghiên ngửa- Cha tôi đó, ôi! Tình cha muôn thưở, nhờ bóng hình cha tôi  mới có được ngày nay- Bên bóng bụi mờ đêm dài nuối tiếc.

Bên dòng lịch sử băng giá lên ngôi

Bên dòng sông xưa nay lở mai bồi

Bóng hình cha muôn thuở đời đời không phai.

Read Full Post »

Link nhac: Nhac nhung em toi

Lời thơ: Mặc Giang

Chuyển thể vọng cổ: Hải Dương

CS: Phương Hằng

( Lối)- Này em! Tự cổ chí kim, mẹ là một con người, nhưng là một con người không  thể thay thế được. Mẹ vẫn là một con người, nhưng nhờ mẹ mới có em. Mẹ ấp ủ cho em giấc ngủ hằng đêm. Mẹ đã nâng niu trìu mến từ ngày em có mặt

VỌNG CỔ

1-     Chín tháng cưu mang mười ngày đau quặn thắt, lòng mẹ như đứt đoạn ruột gan, đôi môi mím chặt khi đến ngày em ra đời. Tiếng khóc tu òa hào cùng thân xác mẹ rã rời- Thân mẹ ra sao, mẹ cũng chẳng màng không nghĩ, mẹ quay sang nhìn xem em có được bình yên, ánh mắt dịu hiền của mẹ mới được hồn nhiên khi thấy em đã hoàn toàn trọn vẹn, một hình hài do chính mẹ tạo ra, vượt bão tố phong ba một mình mẹ đi biển.

2-     SÂM THƯƠNG

Ôi! Suốt những ba năm

Ngày đêm, tay bồng tay bế

Cho bú mớm canh thâu

Còn bao vất vả gió sương

Chờ mong ngày em lớn khôn

Dù gian nan hay khó nhọc trăm phần( hò)

Vì hy sinh cho em nên bao khổ đau mẹ đã chất chồng- Một nắng hai sương dãi dầm mưa gió, vất vả một đời tảo tần ngược xuôi. Đầy đọa thân còm lo cơm canh dưa muối, miễn sao cho em được áo ấm cơm no. Hoa Phúc hậu nở trên môi mẹ già cằn cỗi, theo thơi gian mỗi ngày em được lớn khôn.

LÝ CHIỀU CHIỀU

Em trưởng thành khôn lớn- Mẹ lại già nua

Mắt mờ sương, tháng năm thêm dày áo não.

Thịt da héo khô lưng còng

Mong cho em thành người, trọn cuộc đời rạng rỡ tương lai

Ôi! Quý thay tình mẹ cao dày

VỌNG CỔ

Em ơi, trong vũ trụ mênh mông, sự nhiệm màu bao cõi, còn có một cõi thiêng liêng xin em dành riêng cho tình mẹ đong đầy. Mẹ đã gian truân đau khổ nhiều rồi- Tôi xin nhắc đôi lời em nhé. Tóc bạc da mồi mẹ đã vì em- Nếu thương em, em đừng để một ngày mai quá chậm … đừng điểm trắng mái đầu khi tóc mẹ đã bạc phơ, thân già mẹ yếu xác xơ, em đừng để mẹ bơ vơ khi xế chiều.

6- Em ơi! Mắt mẹ đã khô vì cạn dòng lệ thảm, thì e đừng để mẹ phải khóc nữa vì em- Đừng tô đậm thêm những vết nhăn hằn sâu trên trán, khi gió lạnh đêm về mẹ trăn trở  li tan- mẹ là tất cả trong đời- Trời cao dịu vợi biển khơi nghìn trùng- Thất bất hạnh cho ai khi cài bông hoa trắng, em vẫn diễm phúc vì còn đóa hoa hồng thơm ngát hương tươi.

Em ơi! Mẹ vẫn là một con người

Nhưng một con người không thể thay thế được đâu.

Read Full Post »

Link nhạc: Doa hoa song duong

Lời thơ Mặc Giang

Chuyển thể vọng cổ: Hải Dương

CS: Ngọc nga

LÝ CON SÁO

–          Mưa rơi rơi, lạnh giá tâm hồn đơn côi

–         Tiết trời vào tháng bảy mưa ngâu

–         Hội Vu Lan, con cháu thảo hiền

–         Ôi! Mùa hiếu hạnh tưng bừng

–         Bông trắng, bông hồng viền trên áo vai

–         Lệ thắm cài hoa, nhẹ nhẹ trên tay

–         Với tấm lòng thành, con xin hiến dâng

–         Trao đến mẹ cha một đóa hoa Song Đương

VỌNG CỔ

1-     Tháng bẩy mưa Ngâu trời se lạnh giá, chào đón hội Vu Lan với biết bao cháu thảo con hiền. Còn mẹ , mất cha hay đã ngủ yên tận dưới hoàng tuyền- cho con giữa miền trần lạc lõng. Vu Lan lại về mở rộng hội hàng năm- Hoa này là của mẫu thân, còn bông hoa của phụ thân đâu rồi- Làm sao trọn vẹn hiếu thời, hoa Song Đường lặng lẽ nghẹn lời không nói.

2-     Một bông hoa tên gọi là hai, không tên không gọi mà lại chính ra hoa cài. Cánh hoa thắm giọt ngân sương lành lạnh đêm dài. Cánh hoa này mẹ thương cơm áo, cho con từng giấc ngủ miếng ăn. Trời gió trở trời mẹ lo lắng băng khoăng, nhìn con trẻ thân gầy yếu đuối. Cánh hoa kia chịu nhiều cát bụi, suốt một chặng đường dài sự dưỡng giáo công cha.

( Thơ) Nắng mưa ủ dột mái nhà

Bốn mùa sương gió lệ nhòa song thân

Viết lên bốn chữ thâm ân

Tình cao nghĩa nặng thấm sâu trong tâm.

5- hồn… Trọn vẹn báo ân với lòng thành kính tôn thờ – Nghĩa mẹ tình cha đáp đền muôn thuở , ân đức cao dầy vời vợi chẳng luận suy- Ánh đạo vàng soi rọi cửa từ bi, qua bao năm tháng vẫn trường tồn  và thấm nhuần- Bóng Từ Quang muôn phương trùng chấn, nở một đóa hoa cao cả Song Đường.

6- Hoa cao cả Song Đường dâng mùa hiếu hạnh với tấm lòng thành ghi nhớ mãi ân đức của song thân – Nguyện một lòng đền đáp trọn hiếu ân, dù phải trải qua muôn ngàn gian khổ. Tâm đồ  khổ bắc cầu bỉ ngạn- Cửu đảo huyền. thắng hội Vu Lan- Trên thời đền nghĩa tứ ân- Dưới thời đáp cả hàm linh muôn loài .

– Tháng bảy mưa Ngâu trời lạnh giá

– Vu Lan về, con cháu thảo ngoan

– Vu Lan hiếu hạnh ai ơi!

– Hoa Song Đường đó, người người nhớ ghi!

Read Full Post »